Viết mãi mà vẫn không hay là do đâu?

Có một khoảng thời gian mình cặm cụi viết mãi, viết mãi nhưng… khi nhìn lại kỹ năng viết của mình vẫn không được cải thiện là bao. Trước đây mình cứ nghĩ chỉ cần chăm chỉ viết, và viết thôi theo thời gian cũng sẽ tiến bộ. Điều đó không sai, nhưng nói chính xác hơn thì chỉ kiên trì viết thôi vẫn chưa đủ. Dần dần mình nhận ra bản thân viết mãi vẫn không khá lên chút nào là vì những nguyên nhân sau:

 

Viết theo cảm tính

viet mai

Vài năm đầu sáng tác truyện mình luôn viết theo cảm tính, nghĩ gì viết đấy, hoặc nghĩ tới đâu viết tới đó. Hậu quả là mình đã phải drop (dừng viết) truyện giữa chừng nhiều lần, hầu như không có cái nào đi tới hồi kết, viết mãi mà vẫn không chạm đến cuối. Về sau, khi mới thử sức với tản văn, viết blog, viết content mình cũng viết cảm tính y như thế. Vẫn viết theo bản năng, không sắp xếp lại các ý tưởng, không suy nghĩ đến bố cục trước sau và… không lập dàn ý. Điều này khiến mình cảm thấy rất hổ thẹn, khổ sở, nó làm cho những bài mình viết ra hoàn chỉnh, luôn mắc lỗi và không như mình kỳ vọng. Bên cạnh đó, mỗi một tác phẩm mình đặt bút viết ra đều giống như một đứa con tinh thần của mình. Không thể hoàn thành một câu chuyện thì khác nào mình sinh con ra rồi bỏ con giữa chợ?

 

Không lập dàn ý

 

Nối tiếp nội dung của phần trước, mình rất lười lập dàn ý. Với sáng tác truyện là bỏ qua việc lên đề cương truyện. Khi mới tập tành viết đề cương, đó đúng là một thách thức với mình. Nhưng nhờ thế nó buộc mình phải vẽ nên một câu chuyện hoàn chỉnh, nhất là ấn định một cái kết cụ thế và vẽ ra chi tiết mọi diễn biến từ đầu đến cuối để “bắn trúng đích”. Việc không lập dàn ý viết bài hay đề cương truyện khiến mình nhiều lần đi lan man và bất chợt viết cảm tính, thêm ý này, bỏ ý kia. Việc đó khiến cho bố cục, nội dung tổng thể của bài viết bị “lệch trục”, không nhất quán hay… chẳng ăn nhập gì nhau. Hoặc cũng có thể là nó sẽ không truyền đạt được hết ý tứ của mình, hay làm người đọc không đúc kết được ý chính của bài viết.

Bỏ qua bước biên tập

viet mai

Trước đây mình khá xem thường bước biên tập. Viết xong thì chỉ nhìn sơ lại một lượt, dò xem có lỗi đánh máy hay sai chính tả gì hay không rồi cứ đăng tải lên. Vì thế mà nhiều lần đọc lại bài mình không hiểu sao bản thân lại mắc những lỗi ngớ ngẩn như thế, chỗ này có thể diễn đạt tốt hơn, lược bỏ một số từ thừa,… Sau khi “chịu khó” nán lại một chút biên tập bài viết kỹ lưỡng hơn thì sau một đến hai lần biên tập bài viết như được làm mới, chỉn chu hơn. Bên cạnh đó, làm tốt bước biên tập cũng giúp kỹ năng viết của mình được cải thiện hẳn, bớt lặp từ, bớt dùng từ thừa, diễn đạt tốt hơn,… 

 

Không đọc lại những bài cũ

 

Để tiến lên phía trước mình nhận thấy không chỉ là viết mãi những bài mới mà còn phải đọc lại, biên tập lại những bài cũ. Thỉnh thoảng đọc lại truyện cũ mình nhận ra có những đoạn mình dùng từ khá hay ho, cách diễn đạt thú vị, miêu tả sinh động,… Hay có những bài viết cũ ngập tràn lỗi mà bây giờ bản thân mới phát giác. Xem lại bài cũ để bản thân có cơ hội học hỏi từ chính mình, những gì bản thân từng làm rất tốt, hay còn những sai sót nào để rút kinh nghiệm, sửa chữa.

 

Không nhờ người khác góp ý

 

Có một lỗi tư duy gọi là “Hiệu ứng tự tin thái quá”, tức là bạn thường đề cao sự hiểu biết và năng lực của bản thân. Cái mình viết ra, tạo ra dĩ nhiên mình phải thấy nó hay chứ? Hoặc là nếu mình quá tự ti thì sẽ rơi vào thái cực ngược lại, thấy nó dở tệ. Nhưng dù ở thái cực nào mình cũng đều đang đánh giá bài viết của bản thân một cách chủ quan, vạch lá tìm sâu, thấy đâu cũng lỗi. Hoặc là bị che mờ mắt không tìm ra một khiếm khuyết nào.

 

Vì vậy, để bài viết được giá khách quan hơn mình đã cho ít nhất một hoặc hai người đọc qua. Họ có thể tìm thấy những cái lỗi mà mình hoàn toàn không nhận ra, hoặc nêu bật những điểm hay ho mình đã xem nhẹ. Điều này rất giúp cho mình hạn chế những lỗi sai, cố gắng phát huy những ưu điểm, cải thiện đáng kể khả năng viết. Có thể sự đánh giá của họ vẫn chưa khách quan lắm, vì họ vẫn sẽ dựa trên một phần cảm nhận chủ quan. Nhưng vẫn tốt hơn cứ ôm chúng ta cứ viết mãi rồi tự huyễn hoặc rằng mình viết rất hay, hoặc dở tệ.

 

Không biết các bạn có “sa lầy” vào những lỗi trên như mình không? Để rồi làm cho bạn viết hoài, viết mãi, chăm chỉ viết thế nào vẫn không khá hơn. Hay bạn mắc phải sai lầm khác, nếu có hay chia sẻ với mình nhé!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You cannot copy content of this page

Scroll to Top