huong noi

Hướng nội ư, cũng có đặc biệt lắm đâu?

Bạn đã hiểu đúng về hướng nội?

Hơn một nửa người biết đến hướng nội và hướng ngoại mà mình quen đều không hiểu rõ định nghĩa của chúng. Phần lớn đều cho rằng hướng ngoại là hoạt bát, chủ động, còn hướng nội sẽ kiệm lời, thụ động. Ví như mình là người hướng nội, nhưng vẫn có không ít người lại thấy mình cũng hoạt ngôn, cởi mở. Hoặc một số trêu rằng với công việc hiện tại, mình làm một thời gian sẽ từ hướng nội chuyển thành hướng ngoại thôi. Nói nhiều, năng động chỉ là một trong những đặc điểm thường gặp ở người hướng ngoại, ngược lại người nội tâm cũng thế, chúng không định nghĩa nên con người họ.

Thế giới này không chỉ có hai hoặc là ba kiểu người: hướng nội, hướng ngoại và nửa nội, nửa ngoại. Và cũng không thể dựa trên yếu tố đó để phân loại. Có một thuyết bảo rằng, người hướng nội vì nhiều kiếp sống trước đã học hỏi và tiếp thu từ bên ngoài quá nhiều nên giờ họ quay vào học từ bên trong, người hướng ngoại thì ngược lại. Hay định nghĩa đúng về người hướng ngoại là người “nạp năng lượng” từ các hoạt động bên ngoài, còn hướng nội thì dòng năng lượng lại chảy ngược vào trong.

huong noi

Thông qua định nghĩa trên, có thể thấy người hướng nội cũng chẳng có gì đặc biệt. Trái lại, với những người sống nội tâm họ cũng có thể thấy những người hướng ngoại là kỳ quặc, khác thường mà? Tại sao mấy người đó lúc nào cũng có thể ở giữa một đám đông mà không biết mệt? Mỗi một thiên hướng sẽ có ưu và khuyết điểm riêng, không cái nào hơn cái nào hay “lạ lùng” hơn.

Như người hướng nội thường có vòng quan hệ nhỏ, khó tập trung trừ khi ở trong môi trường quen thuộc hoặc thoải mái, dễ bị hao hụt năng lượng khi tiếp xúc nhiều người hay ở giữa đám đông,… Còn người hướng ngoại ít cân nhắc cẩn thận trước khi nói, cần sự chú ý, chấp nhận hoặc hỗ trợ của người khác,…

Hướng nội cũng bình thường thôi

Nhìn chung, những đặc tính của người hướng nội thường sẽ khó hòa nhập với xã hội hiện nay. Giả như công việc mình đang làm, lúc nào sếp cũng phàn nàn mình kiệm lời quá, ít chịu đi tiệc tùng và tham gia những hoạt động tập thể. Người người ngoài kia vui chơi, ca hát nhưng mình thì cứ ngồi thu lu một chỗ. Dẫu không cố tình tách biệt bản thân hay tự biến mình thành kẻ khác biệt song mọi người vẫn sẽ dễ cho rằng mình không hòa đồng và lập dị.

huong noi

Sau khi tìm hiểu thông tin từ nhiều nguồn thì mình thấy, thực tế là tỷ lệ người hướng nội và hướng ngoại gần như bằng nhau, không chênh lệch quá nhiều. Tức là người hướng nội không phải là kiểu chỉ chiếm 10% dân số thế giới nên mới trở nên đặc biệt và khác người. Và có một điều quan trọng là không ai hướng ngoại/nội toàn thời gian cả. Ví dụ như khi ở bên bạn bè thân thiết, một vài anh chị hợp tính mình sẽ rất cởi mở, hoạt bát và sẵn sàng tham gia những hoạt động giải trí cùng họ. Còn lại mình sẽ khá kiệm lời, thu mình vào thế giới riêng.

Có nhiều người nội tâm vì hòa nhập với xã hội, đáp ứng một số yêu cầu nghề nghiệp sẽ có những lúc họ buộc phải hướng ngoại. Để rồi nhiều người không hiểu rõ về họ cho rằng họ là người hướng ngoại. Vì thế mà hiện nay chúng ta thường thấy ít người hướng nội hơn, nên dần dà thiên hướng này trở nên “đặc biệt”. Ví như con cừu đen lọt vào bầy cừu trắng, nếu nó ở trong bầy cừu đen thì có ai thấy nó khác thường đâu?

Tuy mình là đứa bị xem là “lập dị” trong cơ quan, chỉ với một số ít anh chị đồng nghiệp mình mới cởi mở, còn lại mọi người đều thấy mình thụ động, khép nép. Hoặc nhiều người gặp mình chỉ vài lần đã thấy chữ “hướng nội” dán lồ lộ trên mặt thì bản thân cũng chưa từng thấy là người nội tâm có gì đó đặc biệt hay khác thường cả.

Thế nên mình khá khó chịu với một số người chạy theo xu hướng, tự nhận mình là “người nội tâm” nhưng thực tế lại không hiểu rõ về khái niệm hướng nội, hướng ngoại. Hoặc dạo gần đây mình thấy có rất nhiều bài viết về người sống hướng nội trên mạng xã hội. Một số viết rất “chạm”, nhưng đôi khi có bài lại đi quá xa, gán ghép thêm một số đặc điểm và khiến mình cảm thấy người nội tâm giống như những sinh vật dị biệt, cần sự quan tâm và đối xử khác người vậy.

Nhưng kỳ thực, cuối cùng thì “hướng nào” cũng được, vì mỗi cá nhân chúng ta ngay từ đầu đã đặc biệt rồi. Mỗi con người đều là sự tồn tại duy nhất, không giống bất kỳ ai, dù là ở hiện tại, quá khứ hay tương lai.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You cannot copy content of this page

Scroll to Top